“Khát quá...”
Ngụy Cung Triển mơ màng mở mắt, ý thức vẫn còn hỗn loạn, khẽ lẩm bẩm.
Tiểu nha đầu mũm mĩm cầm một chiếc lá, cẩn thận hứng sương đêm rồi đưa tới bên miệng hắn. Nàng từng thấy mấy con nai nhỏ bị thương trên núi, có lúc dân làng cũng đút nước cho chúng như vậy.
Uống ừng ực hết chỗ nước ấy, Ngụy Cung Triển gắng gượng mở mắt, nhìn vẻ lo lắng trong mắt Tiểu Li, khẽ mỉm cười: “Ta không sao.”




